Tình yêu tình nguyện trong màu áo xanh

Cứ mỗi khi hè về, tôi lại không quên được những màu áo xanh tình nguyện trên khắp mọi miền Tổ quốc với những nghĩa cử cao đẹp. Nhắc đến những tình nguyện viên như vậy, tôi lại nghĩ tới một người bạn, người đồng đội của mình đó là Nguyễn Đình Văn – học viên Lớp Ngư Lôi, Đại đội 350/Tiểu đoàn 3.

Tại sao tôi lại hâm mộ tinh thần tự nguyện của Văn như vậy? Trong suốt 4 năm học tập tại Học viện, Văn chưa lúc nào để cho bản thân thảnh thơi, ngay cả những ngày hè, khi bạn rất tích cực tham gia vào các Câu lạc bộ Sinh viên tình nguyện. Hè năm 2015, khi mới học năm thứ nhất đại học, Văn đã mạnh dạn đăng ký tham gia “Tiếp sức mùa thi” tại điểm Trường THPT Xuân Đỉnh – Hà Nội, tuy còn bỡ ngỡ nhưng Văn lúc nào cũng tràn đầy năng lượng và tích cực trong mọi hoạt động, được mọi người yêu mến. Không ngừng đam mê trải nghiệm tại đó, hè năm 2016, Văn tiếp tục đăng ký và vượt qua vòng phỏng vấn để tham gia Chương trình Mùa hè xanh tại Hòa Bình. Hè năm 2017, Văn tiếp tục tham gia hoạt động tình nguyện tại Trung tâm điều dưỡng Thương binh Thuận Thành – Bắc Ninh.

Tôi đã từng hỏi vui Văn: “Sao Văn lại đam mê tham gia tình nguyện như vậy?”. Cậu cười và nói: “Với Văn, tình nguyện được hiểu rất đơn giản, đó là những việc làm tự nguyện, không có tính bắt buộc, là sự giúp đỡ, sẻ chia với những người có hoàn cảnh khó khăn, những mảnh đời bất hạnh…  và tất nhiên, nó phải xuất phát từ trái tim”.

Tôi thắc mắc: “Văn tìm được niềm vui trong những chuyến đi tình nguyện bắt đầu từ đâu?”. Văn chia sẻ: “Từ lúc còn bé, khi Văn bắt đầu có những nhận thức về thế giới xung quanh, có khoảnh khắc đến tận bây giờ Văn vẫn không thể nào quên. Đó là lần đầu tiên Văn được xem một phóng sự về hoạt động tình nguyện của các anh chị sinh viên trên tivi. Văn không còn nhớ rõ đó là chương trình gì? Các anh chị sinh viên đó học trường nào?… Nhưng Văn chắc chắn rằng khoảnh khắc đó mình đã rất xúc động và ước ao lớn lên sẽ được đi làm tình nguyện giống như những anh chị sinh viên ấy.

Mọi người thường bảo: “Sinh viên là phải ở ký túc xá và phải đi tình nguyện một lần thì mới đúng chất sinh viên”. Với Văn thì đúng vậy. Trải qua  4 năm học đại học, hầu như năm nào Văn cũng đi tình nguyện ở vùng sâu, vùng xa. Ngoài ra, bạn còn tham gia nhiệt tình vào các hoạt động tình nguyện khác do Học viện tổ chức như: “Tiếp sức mùa thi”, “Giờ trái đất”, “Chủ nhật xanh”… và đặc biệt, Văn đã 5 lần tham gia hoạt động Hiến máu tình nguyện. Những việc làm của Văn dù nhỏ bé nhưng Văn luôn cảm thấy đó là một niềm hạnh phúc khi được giúp đỡ người khác. Tình nguyện không phải là cứ bắt đầu từ những “việc lớn” mà có thể xuất phát từ những “việc nhỏ”, từ cái tâm của mỗi người.

Tình yêu dành cho tình nguyện của Văn đã cho tôi những bài học vô cùng quý giá và sâu sắc về tính nhân văn, đó là:

Tham gia tình nguyện là vì người khác, vì những người cần sự giúp đỡ – Những người có số phận không may mắn, những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa, người khuyết tật, người già neo đơn… Được làm quen, tiếp xúc, trò chuyện, tìm hiểu và trực tiếp giúp đỡ họ, bạn sẽ cảm thấy mình sống có ích hơn, không lãng phí tuổi trẻ. Bên họ, bạn mới nhận ra rằng, những trở ngại, khó khăn trong cuộc sống của mình chẳng hề thấm tháp gì so với những mất mát, khó khăn mà những con người thiệt thòi này đang ngày qua ngày gồng mình chống đỡ. Và bạn thấy  rằng dù có gặp khó khăn thế nào thì mình vẫn may mắn và hạnh phúc hơn rất nhiều người, điều mà không phải lúc nào bạn cũng nhận ra. Hơn nữa, bạn cũng “ học” được nhiều điều không có trên giảng đường đại học nhưng lại vô cùng quan trọng và cần thiết cho bản thân trên con đường chinh phục ước mơ của bạn.

Tham gia tình nguyện sẽ làm thay đổi chính cuộc đời bạn và bạn như được tiếp thêm sức mạnh. Bạn sẽ có những suy nghĩ tích cực hơn về cuộc sống và cảm nhận được niềm vui sống. Khi bạn tham gia hoạt động tình nguyện, những khả năng, kinh nghiệm, kỹ năng của bản thân sẽ được bộc lộ; mọi người biết đến bạn nhiều hơn và trong quá trình giao lưu, bạn cũng sẽ được biết về những kỹ năng của người khác, học hỏi những cái hay, cái tốt mà bạn còn thiếu.

Đến hẹn lại lên. Khi những cánh phượng đỏ bừng sáng góc sân trường, khi khúc nhạc rộn ràng của những chú ve vang lên, khi nắng chói chang phủ khắp mọi nơi… là lúc các bạn trẻ lại rời ghế nhà trường và khoác trên vai chiếc áo tình nguyện để “xông pha ra trận”. Màu áo xanh tình nguyện ấy có mặt khắp nơi để cống hiến sức trẻ, góp phần xây dựng quê hương, đất nước giàu mạnh. Tôi tin rằng sau những chia sẻ về tấm gương tình nguyện Nguyễn Đình Văn, Học viện KTQS sẽ có thêm nhiều hơn nữa học viên, sinh viên tham gia hoạt động tình nguyện. Nếu bạn cứ mãi hỏi, hạnh phúc là gì thì sẽ không bao giờ nhận được câu trả lời. Bởi hạnh phúc chỉ gõ cửa trái tim bạn khi bạn biết cho đi, khi bạn mang niềm vui tới cho người khác. Đó là phương châm của tinh thần tình nguyện. Hãy đi, hãy làm, hãy sống rồi bạn sẽ thấy điều đó. Bạn hãy đem những năm tháng tuổi trẻ, những tháng năm đẹp đẽ nhất để lắng nghe, thấu hiểu trái tim tình nguyện nhé!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *