Suy ngẫm từ khí phách của người anh hùng Nga – Thiếu tá phi công Philipov Roman Nhicolaievich

Tôi cứ đắn đo mãi khi quyết định viết về anh – Thiếu tá phi công Philipov Roman Nhicolaievich, một người lính Nga đi hy sinh anh dũng trong khi làm nhiệm vụ. Song đã là người lính thì nghĩa vụ phụng sự Tổ quốc ở đâu cũng vinh quang và cao quý như nhau mà thôi.

Tôi cứ đắn đo mãi khi quyết định viết về anh – Thiếu tá phi công Philipov Roman Nhicolaievich, một người lính Nga đi hy sinh anh dũng trong khi làm nhiệm vụ. Song đã là người lính thì nghĩa vụ phụng sự Tổ quốc ở đâu cũng vinh quang và cao quý như nhau mà thôi.

Tình cờ, tôi được xem chương trình trực tuyến chia sẻ sự mất mát và tôn vinh Thiếu tá phi công Philipov Roman Nhicolaievich của truyền hình Nga và tự nhủ phải viết về anh không chỉ vì trong những ngày qua, phương tiện thông tin đại chúng trên toàn thế giới đã so sánh anh với các anh hùng huyền thoại của Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại, hay cư dân mạng thể hiện niềm khâm phục trước sự quả cảm của người lính Nga, mà còn từ tình yêu, niềm tự hào về đất nước Nga và con người Nga vẫn còn nồng nàn trong tôi.

Cuộc đời đầy hoài bão của thiếu tá phi công Roman Philipov sẽ thầm lặng trôi qua giữa những lần cất cánh chiến đấu tại Trung đoàn Không quân dã chiến tại Xi ri nếu không có ngày 03/2/2018 định mệnh và khí phách của anh. Theo lời Đại tá Alexandrơ Petrov – Trung đoàn trưởng: “Roman về Trung đoàn từ năm 2006. Đó là một ngày bình thường, trên chiếc Su-25CM mang số hiệu 06 Roman nhận nhiệm vụ thực hiện chuyến bay thám không. Bay sau anh là máy bay hộ vệ ở khoảng cách 150 đến 200 m. Do có mây mù cản trở việc quan sát khu vực thực địa được giao, các phi công quyết định thoát khỏi đám mây và ngay lập tức phi công hộ vệ nhìn thấy dấu vết tên lửa phóng lên. Roman bình tĩnh thông báo: “Tôi đã trúng đạn và có vẻ rất nghiêm trọng”. Sau khi đánh giá tình trạng máy bay đã hỏng cả hai động cơ, anh quyết định nhảy dù. Bằng cách nào đó “họ” đã nhìn thấy máy bay và thực hiện phóng tên lửa. Sau khi tiếp đất, anh đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng và khi ở trong vòng vây của quân thù, anh đã nổ lựu đạn tự sát để giết thêm vài phiến quân đối phương. Trận chiến cuối cùng đầy hào hùng của anh chỉ kéo dài 45 giây song đã làm cho cuộc đời 33 năm của anh mãi tỏa sáng trong lòng mỗi người dân Nga và hàng triệu người yêu chuộng hòa bình và chân lý trên thế giới.

Anh bước vào cuộc chiến này thật bình thản như đúng tính cách Nga. Trước chuyến công tác cuối cùng, trả lời câu hỏi: “Con thế nào?” của bố anh ông Nhicolai Philipov, anh chỉ nói: “Bố biết rồi đấy, cần phải thực hiện nhiệm vụ quốc gia”. Anh ra đi giữa tuổi xuân đầy nhiệt huyết và hoài bão, để lại phía sau lời hẹn giờ đã trở thành điều không thể là gặp lại người em trai để tiếp tục những dự định cho tương lai.

Không chỉ tôi mà nhiều người khác cứ tự hỏi: “Sao anh đã có thể làm được như vậy ?”. Câu trả lời cũng thật đơn giản. Anh là kết tinh của truyền thống gia đình cách mạng, kết quả của nền giáo dục giàu tính nhân văn và sự giác ngộ cao độ của người lính chân chính.

Anh sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, ngày anh hy sinh trùng với ngày sinh của ông anh – ngày 03/2. Cũng ngày một ngày 03/2, ông anh bị thương trong trận chiến giáp lá cà với phát xít Đức và được tặng Huân chương quân công hạng nhất sau khi thoát khỏi vòng vây và giết chết 7 lính Đức quốc xã.

Từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, ở anh đã toát lên tính cách của con người có khí phách. Năm 2001, Roman chuyển đến học ở một trường trung học số 85 tại Voronhez – nay đã mang tên Anh, theo lời cô Hiệu trưởng Galina Klepikova: “Cậu ấy là một chàng trai đầy chí hướng, luôn đứng lên bảo vệ sự công bằng, luôn đạt điểm khá giỏi trong các môn học. Sau khi thi đỗ vào trường Không quân, anh về thăm trường trong bộ quân phục tất cả đều ngưỡng mộ nhìn anh. Chúng tôi tự hào vì anh và xin gửi lời cảm ơn đến bố mẹ anh, đã nuôi dưỡng trưởng thành một chàng trai tuyệt vời như thế”.

Tôi muốn dừng bài viết này bằng câu nói của vị Tư lệnh Không quân tầm xa Nga trong giây phút tiễn biệt anh: “Thiếu tá Philipov Roman Nhicolaievich đã chân chính hoàn thành nghĩa vụ quân sự của mình, trung thành với lời thề danh dự, dấn thân cho cuộc chiến với quân thù. Sự nghiệp mà anh dành cả cuộc đời mình sẽ được chúng ta – những người đồng chí của anh tiếp tục. Ký ức về người bạn chiến đấu của chúng ta, Thiếu tá Philipov Roman Nhicolaievich và chiến công anh hùng của anh sẽ còn mãi trong trái tim mỗi chúng ta”.

Vâng! Anh đã thanh thản ra đi để lại cho chúng ta biết bao điều suy ngẫm về tình yêu quê hương đất nước, khát khao hòa bình, niềm tin vào cuộc chiến vì lương tri tiến bộ. Đó chẳng phải là điều mà chúng ta nên học tập, tâm niệm và cống hiến hay sao.   

Đại tá Nguyễn Hữu Sơn – K32

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *