Mùa lá rụng sân trường

   Xin cảm ơn những con người như các chị!

   Bởi không muốn trôi đi cảm xúc trân trọng đặc biệt này, tôi viết, viết nhanh những dòng chữ giành cho các chị thân yêu. Mùa này, khi khúc ca giao mùa đang vang lên, lá rụng rơi đầy góc sân trường, tiếng chổi tre của chị lao công một sớm mai làm tôi nao nao xúc động, thảm lá rơi sau cơn gió đêm, chiếc áo thẫm giọt mồ hôi là hình ảnh tôi thấy không gì có thể đẹp hơn!

   Tôi gặp các chị đều đặn ở con đường đầy lá trên sân trường. “Chị ạ, mấy hôm nay lá rụng nhiều quá, chị quét từ mấy giờ ạ?”, “Từ hơn 5g30 sáng em ạ”. Vậy đó các bạn, từng đống lá nhỏ được vun gọn gàng, để quét hết một đoạn đường, tôi thấy chị dừng lại lấy một chiếc bao to xúc đổ vào, tôi thấy ngạc nhiên vì chị kéo thùng rác bên cạnh nhưng không đổ trực tiếp vào, chị giải thích nhẹ nhàng: “Là thế này em, lá nhiều, lại nhẹ, cồng kềnh nếu đổ ngay vào xe thì được ít mà chỉ cần cơn gió nhẹ lại vương vãi ra xung quanh”, vừa nói chị vừa thoăn thoắt động tác xúc lá đổ vào bao, những chiếc lá chao nghiêng liệng theo chiều gió vẫn rơi, màu vàng của lá lấp lánh dưới tia nắng bình minh của một ngày mới. “Chị thấy công việc thế nào ạ?”. “ Các chị quen rồi em, làm việc gì cũng phải trách nhiệm, nói thật với em có hôm lá rơi vàng rực như một bức tranh không nỡ quét em ạ, đẹp lắm giữa không gian yên tĩnh sớm tinh mơ ấy”, tôi bắt gặp nụ cười tỏa nắng của chị, tôi cũng mỉm cười và nhận ra tâm hồn lãng mạn của con người ta nó không bó hẹp ở bất cứ không gian, hoàn cảnh nào phải không các bạn?  Kéo ống tay áo bảo hộ lao động để thấm mồ hôi, chị Nguyễn Thị Nhàn (cùng nhóm các chị mà tôi thường gặp còn có chị Nguyễn Thị Tranh, Nguyễn Thị Thảo…) tâm sự tiếp: “Ngắm một lúc rồi vẫn phải quét em ạ, để đầu giờ học viên, sinh viên lên lớp, mọi người đến làm là đã có con đường sạch đẹp rồi”. Tôi ngước ngắm nhìn những hàng cây gắn bó hàng ngày với các chị, cây cho bóng mát, điểm tô màu xanh những góc sân trường, chính những hàng cây xanh làm mềm mại duyên dáng thêm những ô cửa sổ lớp học được xây ghép bởi những tấm bê tông, và có hàng cây xanh những chiếc ghế đá nơi hò hẹn của tình bạn, tình yêu đôi lứa tuổi học trò, học viên, sinh viên thêm bao kỷ niệm dưới mái trường này, sẽ nhớ mãi không quên…

   Một ngôi trường với sự nghiệp trồng người, để có được thành công thì sức mạnh ấy phải được lan tỏa từ những con người, những công việc nhỏ bé thầm lặng như các chị: Từng bậc thang sạch bóng, từng con đường nên thơ, kể cả những khu vệ sinh công cộng nữa, … các chị luôn là những “chiến sĩ” tuyệt vời trong lòng chúng ta rồi đó!

   Và ngày mai, khi bình minh lên, hương nồng nàn theo những gót chân, lời của lá lúc giao mùa như một bản giao hưởng thánh thót, ngân lên những khúc chan chứa yêu thương nghĩa tình, thì các chị vẫn luôn ở đó với tình yêu nghề, yêu mái trường Học viện thân yêu này…

   Cất nhẹ bước chân đi, tôi vẫn nhớ nụ cười tỏa nắng của chị và nghe sau lưng mình tiếng chổi tre, những âm thanh bật ra từ hạnh phúc giản đơn của một công việc chân chính rất đáng tự hào.

   Lá vẫn rơi, tiếng chổi cứ quèn quẹt hút những âm thanh tinh khôi đi về phía mặt trời. Giờ đây, thời đại 4.0, cả thế giới là phẳng, sao nhìn một góc nghiêng ấy thôi, tôi thấy các chị thật đẹp – một vẻ đẹp bình dị, thân thương.

          Nguyễn Thị Kim Anh – K31

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *