Phía sau người chiến sĩ kiên cường

Dưới bầu trời là bao la lòng người

Dưới mái nhà là ấm áp tình thân.

Đó là cảm nhận sâu sắc của Thượng úy Đinh Văn Dương – người duy nhất còn sống sót trong vụ máy bay rơi khi đang bay huấn luyện tại Hòa Lạc hơn 3 năm trước. 

Dưới bầu trời là bao la lòng người

Dưới mái nhà là ấm áp tình thân.

Đó là cảm nhận sâu sắc của Thượng úy Đinh Văn Dương – người duy nhất còn sống sót trong vụ máy bay rơi khi đang bay huấn luyện tại Hòa Lạc hơn 3 năm trước. 

Ngày 7/7/2014, chiếc trực thăng Mi 171 mang số hiệu 01 thuộc Trung đoàn Không quân trực thăng 916/Sư đoàn Không quân 371/Quân chủng Phòng không Không quân với 21 chiến sĩ đang trong giờ bay huấn luyện đã gặp trục trặc kỹ thuật và rơi xuống cánh đồng thôn Hòa Lạc (Bình Yên – Thạch Thất – Hà Nội). 20 thành viên tham gia chuyến bay đã hy sinh, chỉ duy nhất Thượng úy Đinh Văn Dương còn sống với những thương tích trầm trọng. 

Trải qua 29 tháng (891 ngày đêm) nằm viện, vượt qua 24 ca mổ với sự giúp đỡ của những bác sĩ giỏi nhất Viện Bỏng Quốc gia và các bệnh viện hàng đầu Việt Nam, sự hỗ trợ của các chuyên gia nước ngoài, Thượng úy Đinh Văn Dương dần tỉnh táo và trở về với gia đình và có hộ khẩu tại Trung tâm Thương binh Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh, xếp hạng thương binh 99%. Được Bộ Quốc phòng, đơn vị và đồng nghiệp của hai vợ chồng cùng nhiều tấm lòng hảo tâm quan tâm, giúp đỡ, cuộc sống gia đình đã bớt khó khăn. 

Khi đoàn chúng tôi – những cán bộ, giáo viên Khoa Ngoại ngữ – Học viện KTQS tới thăm và chia sẻ với gia đình anh, chúng tôi mới cảm nhận rõ nghị lực phi thường để chiến thắng tử thần của đồng chí Dương. Đặc biệt, phía sau người chiến sĩ dũng cảm ấy là một bà mẹ Việt Nam tảo tần, chịu thương chịu khó, một người vợ đảm đang, dịu hiền và những đứa trẻ xinh xắn, ngây thơ. Có lẽ đây chính là động lực mạnh mẽ để người chiến sĩ ấy vượt lên mọi nỗi đau thể xác và tìm thấy nguồn vui trong cuộc sống. 

Mẹ anh, bác Trịnh Thị Đông kể lại: “Ngay khi nghe hung tin, bác đã đóng cửa nhà ở quê Hà Nam để vào viện chăm sóc cho Dương từ đó đến nay. Cuộc đời vậy là qua hai lần nuôi con mọn, hai lần chứng kiến con tập ăn, tập bò, tập đi; nhưng trước đây chỉ cho bú rồi nó lăn ra ngủ. Còn bây giờ, có lúc những lúc trái gió trở trời, toàn thân nó lại đau nhức, có lúc nó cũng tuyệt vọng bảo bác “Bà đi lấy thuốc chuột hòa vào sữa cho tôi uống đi”. Những ngày tháng đầu khi anh Dương còn hôn mê, mẹ anh đã bao lần khóc cạn nước mắt, “ba lần phải cầm quả trứng, nắm gạo” ở trong tâm thế chuẩn bị lo hậu sự. Trong lúc chăm anh Dương ở bệnh viện, bản thân bác cũng dăm bảy lần phải đi cấp cứu vì hạ huyết áp, tinh thần và sức khỏe héo mòn. Ngày anh Dương tỉnh lại và biết nói chuyện, bác thấy dường như mình được sống lại. Khi kể cho chúng tôi, có lúc bác nghẹn ngào nhớ về người chồng mất sớm, đau xót khi người con trai không còn lành lặn, rồi thương con dâu và các cháu vất vả. Nhưng sau đó, bà mẹ ấy lại cười tươi và nói đùa: “Dương xấu quá nên mấy lần xuống Âm phủ bị chê lại đẩy lên”. Ước mơ giản dị của người bà, người mẹ bây giờ là được Trời Phật tiếp tục thương cho sống khỏe mạnh để chăm sóc anh Dương nhiều năm nữa, đỡ đần cho vợ con anh ấy và nhìn các cháu nội khôn lớn, trưởng thành. 

Bên cạnh sự chăm sóc của mẹ, anh Dương thật may mắn vì có được người vợ hiền sinh ra ở quê Bác. Người phụ nữ nhỏ bé ấy đã cùng anh trải qua bao khó khăn vật chất cũng như tinh thần từ khi mới cưới sống trong căn nhà nhỏ 20m2 cho đến những ngày anh nằm viện, nếm đủ mọi cảm giác đau đớn, tuyệt vọng, thương xót và vỡ òa vui sướng khi nghe anh nói câu đầu tiên sau khi tỉnh “Hôm nay em không phải đi làm à?”. Lúc này anh cũng mới biết, vợ mình đã sinh thêm một người con trai chỉ sau 2 ngày tai nạn xảy ra. 891 ngày đêm anh hồi phục cũng là thời gian chị chạy đi chạy lại giữa nhà, Viện Bỏng – nơi chồng nằm và Viện 108 – nơi chị làm việc. Vài ngày chị lại đưa hai con vào nói chuyện với chồng. Được nghe các con bi bô bên bố, được thấy chồng mình trở về từ cõi chết trở về như ngày hôm nay, chị có thêm động lực sống để làm việc và nuôi dạy hai con nên người. 

Chúng tôi đã được nghe bao câu chuyện về các bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, về những “Hòn Vọng phu” chờ chồng, nuôi con trong chiến tranh. Còn hôm nay, chúng tôi được tận mắt chứng kiến một người mẹ, người vợ cũng vô cùng anh hùng, mạnh mẽ bên cạnh người lính thương binh giữa thời bình. Đồng chí Đinh Văn Dương và gia đình anh mãi là tấm gương sáng về nghị lực sống cho chúng ta noi theo!

Thu Giang – K13

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *